Thợ Săn Tốt Và Con Mồi Xấu. Chapter 2.5. Thợ Săn Tốt Và Con Mồi Xấu Chapter 2.5 [Cập nhật lúc: 20:39 03-08-2022] COMICS24HZ.NET - Website đọc truyện tranh online với nhiều thể loại truyện hấp dẫn như Manhwa (Hàn Quốc), Manhua (Trung Quốc), Manga (Nhật Bản), Đam mỹ, Boy love, Yaoi
️ Đọc truyện tranh [18+] Thợ Săn Tốt Và Con Mồi Xấu Tiếng Việt bản dịch Full mới nhất, ảnh đẹp chất lượng cao, cập nhật nhanh và sớm nhất tại DocTruyen3Q
Khóa học kéo dài tối thiểu bảy giờ và thợ săn phải từ 11 tuổi trở lên mới được tham gia. Các loại mùa hươu Các mùa săn hươu ở New York được chia thành ba. miroslav chytil / Shutterstock.com. Ở New York, mùa săn hươu được chia thành ba loại cơ bản: Bowhunting, Muzzleloader và
Tóm Tắt Phim Hành Động Mỹ Siêu Kịch Tính | Review Phim Tổ Chức Bóng Ma.Tổ chức bóng ma (Spectre) là phần phim thứ hai mươi bốn về điệp viên James Bond (điệp
Chương 156: Chương 152: Thợ Săn Và Con Mồi. Chương trước Chương tiếp . Một đạo kiếm quang rơi xuống bên ngoài sơn môn Linh Dục Kiếm Tông, một bà lão tóc bạc khuôn mặt hồng hào hiện ra. Nhìn thấy bà lão này, bốn gã đệ tử trông giữ sơn môn lập tức tiến lên cung kính
Nguyễn Mạnh Tuân phóng tác Rừng rồi lại rừng. Ngàn cây tưởng chừng kéo dài vô tận. Màu xanh của lá cây, của dòng nước ánh lên sắc da vàng bủng vì sốt rét của Tom làm cho Bốp rầu rĩ thêm. Ðôi bạn quanh […]
MWZArPq. Nam nửa lôi nửa kéo theo gã yêu râu xanh đang bất tỉnh đi trước, Mai hai tay ôm lấy cơ thể đi theo phía sau anh, cả hai im lặng không nói đi về phía đường lớn. Thoát khỏi bóng tối, dưới cột đèn đường chiếc xe cũ của Nam vẫn đang dựng một bên, giữa đêm trông có vẻ trơ trọi. Nam hất tên đàn ông xuống đường, hắn ta liền ngã lăn ra đất dù đang bất tỉnh nhưng bản năng của cơ thể vẫn khiến hắn phát ra âm thanh rên rỉ đau đớn, Nam liếc mắt hừ lạnh rồi lại nhìn Mai đang co ro đứng một bên, dáng vẻ đáng thương của cô gái nhỏ khiến Nam bất giác hạ thấp giọng hỏi- Cô có nhớ số điện thoại của người nhà không để gọi người đến đón?- Tôi.. rụt rè đáp lại, Nam nghe được câu trả lời lật tức lấy chiếc điện thoại nokia cũ từ trong túi đưa cho cô, Mai tròn mắt nhìn chiếc điện thoại có phím bấm lỗi thời không khỏi ngạc nhiên, đến thời điểm hiện tại vẫn có người dùng loại điện thoại cổ lỗ sĩ như vậy sao? Nam dường như hiểu được ánh mắt của cô cảm thấy có chút ngại ngùng. Hoàn cảnh của anh khó khăn, cả gia đình ba người đều do anh nuôi ăn, em gái còn phải đi họcmẹ già ốm yếu, điện thoại với anh chỉ là phương tiện liên lạc, có thể nghe gọi là được còn những dòng điện thoại thông minh kia dù tốt nhưng quá đắt đỏ, anh thà rằng dùng tiền đó lo cho em gái cũng không nỡ mua, chính vì thế mà bao nhiêu năm Nam vẫn chỉ dùng con máy cục gạch nokia không đổi. Lần đầu tiên Nam cảm thấy ngại ngùng về hoàn cảnh nghèo khó của mình, trong bóng tối hai tai anh vô thức đỏ bừng. Nam có chút lúng túng nói- Cô.. cô đọc số điện thoại của người thân cho tôi.. tôi giúp cô À.. nhận ra được sự thay đổi của anh lại cảm thấy bản thân có chút không đúng liền nhẹ giọng chủ động đọc ra một dãy số, Nam vội vàng bấm gọi đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến một giọng đàn ông trung niên có chút quen tai, anh liền đưa điện thoại cho Mai. Cô cẩn thận nhận lấy, giọng nói mang theo yếu đuối cùng chột dạ gọi- Con đang ở đâu?- Con..Giọng nói nghiêm nghị của người đàn ông khiến cho Mai ỉu xìu, đôi vài nhỏ trùng xuống, dáng vẻ uể oải có chút sợ sệt giống như con mèo mắc mưa. Nam nhìn cô nhịn không được tò mò. Mai có chút ngập ngừng, đúng lúc này tên biến thái dưới đất tỉnh dậy, cả người hắn ta đã bị Nam trói cứng theo bản năng liền kêu lên kinh hãi, trừng mắt nhìn Nam chửi đổng- Thằng chó, mày dám trói ông. Ông đánh chết mày..- Con đang ở đâu? Nói ngay!Ngay sau tiếng chửi của tên biến thái, giọng người đàn ông trong điện thoại hoàn toàn không còn bình tĩnh như trước mà mang theo tức giận cùng lo lắng quát lên, Mai đỏ hai vành mắt nhớ đến những chuyện mình vừa trải qua cộng thêm âm thanh ồn ào của tên tội phạm cưỡng dâm khiến cho uất ức trong lòng cô càng thêm mãnh liệt, Mai đột nhiên khóc lên- Bố, bố, con bị bắt nạt. Bố đến cứu con đi, Mai, con đang ở đâu? Mau nói cho Con.. con.. vừa nói vừa khóc, cô nhìn màn đêm xung quanh, chính cô cũng không biết bản thân đang ở chỗ nào chỉ có thể khóc càng thêm đáng thương. Nam đứng một bên chứng kiến mọi chuyện cũng bị tiếng khóc của Mai làm cho lúng túng, anh chưa từng gặp người con gái nào khóc nhiều như cô. Thấy Mai ngơ ngác Nam nhịn không được đi đến gần nói- Cô đưa điện thoại cho tôi, tôi nói chuyện với bố nghe anh nói vậy không chút do dự đưa điện thoại cho Nam, anh lần nữa cầm lấy điện thoại bắt đầu nói- Cháu chào chú, cháu là dân phòng trong xã, vừa rồi đi qua gặp được con gái chú hiện tại chúng cháu đang ở gần thôn Đông, cháu sẽ đưa cô ấy đến gốc cây gạo đầu thôn chú đến đó đón cô ấy được không?- Tôi biết rồi. Cảm ơn cậu, tôi sẽ đến đàn ông ngay lật tức trả lời Nam rồi cúp máy, giọng điệu vội vã của ông ấy đủ để thấy ông ấy rất thương con gái mình, Nam trong lòng cảm thán rồi quay sang nói với Mai- Bố cô sẽ đến ngay bây giờ, phía trước là chỗ tôi hẹn với ông ấy, chúng ta đi qua đó trước để tôi gọi người đưa tên này lên công an, mà chắc cô cũng phải lên đó một chuyến đấy. Được chứ?Nam có chút ngập ngừng nói với Mai, dù sao chuyện bản thân suýt chút nữa bị cưỡng gian đối với một cô gái mà nói thực sự là một chuyện nhạy cảm bản thân anh sợ Mai sẽ phản đối nhưng ngược lại cô lại vô cùng bình tĩnh khác hẳn bộ dáng khóc lóc khi nãy nói- Không sao, anh không nói thì tôi cũng không tha cho tên khốn này. Chúng ta đi điệu kiên quyết của Mai khiến Nam tròn mắt, anh có chút ngạc nhiên nhìn cô gái mới vừa nãy còn khóc lóc thảm thương tôi cáo với bố hiện tại lại giống như một nữ chiến sĩ chán ghét nhìn gã đàn ông muốn hại mình. Mai nhìn gã đàn ông bị trói dưới đất ánh mắt oán giận đạp hắn một đạp, sự hoảng sợ cùng tuyệt vọng khi trước hóa thành phẫn nộ, cô tức giận nói- Tên khốn, ông mới là tên khốn, ông dám làm vậy với tôi hả? Tôi sẽ không tha cho loại người bẩn thỉu như ông Con chó cái, mày dám đạp ông à? Mày cứ đợi đấy, xem mày làm gì được đàn ông ăn đau liền gào ầm lên, xung quanh tĩnh lặng khiến cho tiếng hét của hắn đặc biệt vang dội, gã cứ chửi liên hồi lời nói tục tĩu không chịu được khiến Nam cũng nhịn không được tức giận cúp điện thoại quát lên- Mày câm mồm cho tao, muốn nói gì đợi lên đồn mà Mày dám báo cảnh sát?- Mày nhìn xem tao là ai mà không dám vừa nói vừa chỉ lên chiếc áo dân phòng bản thân đang mặc, gã đàn ông lúc này mới nhìn kĩ Nam, gương mặt hắn nháy mắt tái đi có lẽ thực sự sợ hãi mà im bặt. Mai nhìn sang Nam ánh mắt không che giấu cảm kích. Nam không nhìn cô mà tiến đến chỗ gã đàn ông đang ngồi dưới đất, không nói một lời kéo hắn ta dậy rồi quay sang nói với Mai- Cô có biết đi xe máy không?Mai nghe anh hỏi theo bản năng nhìn về chiếc xe cũ dựng bên cạnh trong mắt thoáng ngập ngừng nhưng vẫn nhẹ giọng đáp- Tôi Được, vậy cô đi xe tôi với tên này đi bộ, chúng ta đi về phía trước khoảng một trăm mét là nghe anh nói không còn cách nào khác cắn môi ngồi lên xe, dựa vào những gì bản thân biết vụng về khởi động xe. Nam nhìn cô không nói gì đợi xe lăn bánh mới kéo theo gã đàn ông đi lăm phút sau tại gốc cây gạo đầu thôn trưởng Minh vừa xuống xe liền lao ngay đến chỗ Mai, cô gái nhỏ nhìn thấy người thân lật tức đỏ mắt ôm chầm lấy bố ấm ức khóc. Đội trưởng Minh hiếm khi lộ ra bộ dáng dịu dàng xoa đầu con gái nhẹ giọng an ủi- Không sao rồi, bố đây Huhu, bố Bố đây. Đừng trưởng Minh vừa vỗ lưng con gái vừa mặt lạnh nhìn về phía gã đốn mạt bên cạnh Nam, ánh mắt tức giận của người cha khiến hắn ta nhịn không được run sợ. Nam thoáng bất ngờ nhìn đội trưởng Minh, anh nhận ra người đàn ông trung niên này chính là đội trưởng đội cảnh sát mà không lâu trước đây anh gặp khi đến đó, chẳng trách khi nghe điện thoại anh lại cảm thấy giọng nói của người kia quen như vậy, hóa ra thực sự là người đã từng gặp, Nam cảm thán trong lòng bước đến chỗ hai bố con Mai. Nam kính trọng gọi một tiếng- Đội trưởng Minh, hóa ra cô ấy là con gái anh sao?- Cảm ơn cậu đã cứu con gái tôi. Vậy bây giờ có thể nói cho tôi rõ chuyện gì đã xảy ra được không?
Phản hồi Báo xấu110 Lượt xem26/04/2022Thợ Săn là những người đi chu du thế giới, đối mặt với hiểm nguy. Từ bắt giữ tội phạm cho đến nhưng cuộc thám hiểm trên các hòn đảo để tìm kho báu. Câu chuyện bắt đầu khi người cha của một cậu bé tên Gon mất tích đã khá lâu...Không được đăng tải lại nội dung khi chưa có sự cho phép của nhà sáng tạoTokyo TV 0 Người theo dõi 247 Videos
Kỳ 1 Sóng ngầm chính trị - tài chính ở Ý Kỳ 2 Huynh đệ tương tàn Phóng toCảnh sát được huy động để bảo vệ kỳ đại hội cổ đông Fortis ở Bỉ tháng 4-2009 - Ảnh AFPSố phận của ABN AMRO và Fortis trên thực tế ly kỳ đến mức không nhà biên kịch nào có thể tưởng tượng ra và thậm chí cho đến nay nó vẫn còn những khuất tất khiến Quốc hội Hà Lan vẫn còn yêu cầu điều tra và thủ tướng Bỉ cùng vài bộ trưởng đã phải ra đi. Sai lầm tệ hại Fortis ra đời năm 1990 trên cơ sở sáp nhập các công ty bảo hiểm AMEV Hà Lan, AG Group Bỉ và Ngân hàng VSB Hà Lan. Trong thập niên này, nó đã lớn nhanh bằng cách thôn tính bốn ngân hàng khác. Do có hai trụ sở ở Hà Lan và Bỉ nên đến năm 2000, Fortis mới bổ nhiệm tổng giám đốc điều hành chung đầu tiên là ông Anton van Rossum để thống nhất hành động, tránh kiểu “nhà anh, nhà tôi”. Năm năm sau, Jean-Paul Votron - đến từ Citibank theo kiểu săn đầu người - thay thế van Rossum thừa hưởng gia tài là một tập đoàn đã khá ổn định về tổ chức. Votron định ra chiến lược quốc tế hóa tập đoàn của mình và đã rất thành công khi tăng giá trị cổ phần của Fortis trung bình ít nhất 10% mỗi năm trong vài năm sau khi nắm quyền. Có lẽ sai lầm lớn nhất của Votron trong thời kỳ hoàng kim là tham gia cùng nhóm Ngân hàng Hoàng gia Scotland RBS và Ngân hàng Santander Tây Ban Nha để tranh mua Ngân hàng ABN AMRO với đối thủ Barclays của Anh vào năm 2007. Nhóm RBS, do nhảy vào sau, đã đặt mua cổ phiếu của ABN AMRO với giá tới 39 euro, cao hơn đối thủ đến 13%. Dĩ nhiên trong giới ngân hàng, ai trả tiền cao kẻ đó thắng cuộc. Thương vụ đó thành công vào tháng 9-2007 và được ghi nhận như là vụ mua lại nhiều tiền nhất trong lịch sử ngành ngân hàng thế giới 71 tỉ euro với 93% bằng tiền mặt. Trong vụ này Fortis đã bỏ ra đến 24 tỉ euro và phải mở đợt tăng vốn thêm 13,2 tỉ để có đủ tiền tham gia cuộc chơi. Thương vụ này bị xem là cách “chơi ngông” của Fortis vì trị giá trên thị trường chứng khoán của Fortis lúc đó chỉ 40 tỉ euro. Người ta ví von Fortis đang là ”con ếch muốn to thành con bò”. Có người cho rằng Fortis đã vung tay quá trán không chỉ vì tự tin vào khả năng sinh lãi đang có mà còn vì mối tư thù trong quá khứ. Gần 10 năm trước, tháng 5-1998, ABN AMRO từng là “thợ săn” khi chơi trên cơ ra giá cao gấp 15% so với của Fortis để đặt mua Ngân hàng G-Banque của Bỉ. Theo thỏa thuận của các bên trong nhóm tranh mua, “con mồi” ABN AMRO bị xé nhỏ ra thành các phần khác nhau và các thợ săn lấy phần phù hợp cho mình dĩ nhiên cũng phải trả tiền tương ứng. Nhiều lãnh đạo của Fortis lúc đó tự tin giải thích với cổ đông rằng đây là thương vụ sẽ đem lại vinh quang và họ có đủ giải pháp chín chắn để huy động vốn. Sóng thần “thế chấp nhà đất” Thế nhưng đến cuối năm 2007 manh nha cuộc khủng hoảng thế chấp nhà đất và những sóng ngầm tài chính từ Mỹ lan sang đã khiến thị trường đặt dấu hỏi về khả năng thanh toán của Fortis để “nuốt cho trọn” phần mồi mình đã chọn. Cổ phiếu của Fortis cũng mất giá nhanh chóng từ 30 euro vào tháng 4-2007 xuống còn 18 euro vào tháng 11. Nó càng khiến dư luận lo âu về khả năng thanh toán của Fortis. Tháng 6-2008, khi cổ phiếu chỉ còn 12,5 euro, Fortis lại mở đợt tăng vốn trị giá 1,5 tỉ euro. Giải pháp đó cũng không cứu nổi cái ghế của Votron. Cổ phiếu của Fortis giảm xuống dưới mức 10 euro. Votron bị Herman Verwilst thay thế vào tháng 7. Fortis hi vọng nhân vật mới, vốn là một người lão luyện nhiều năm gắn bó trong nghề sẽ giúp khôi phục niềm tin. Nhưng cú đấm “thế chấp nhà đất” quá mạnh, giá trị ngân hàng tiếp tục rơi không phanh. Đỉnh điểm là ngày 26-9-2008, chỉ trong một ngày cổ phiếu của Fortis mất giá 21%, chỉ còn 5,2 euro và giá trị của tập đoàn này còn chưa tới 13 tỉ euro. Herman Verwilst phải cuốn gói ra đi cho Filip Dierckx vào thay chỗ. Maurice Lippens, chủ tịch HĐQT của Fortis Banque, phải tuyên bố từ chức ngày 28-9-2008. Điều đó cũng không cứu vãn được gì. Thị trường cho vay liên ngân hàng đã nói không với Fortis vì mất niềm tin. Fortis - niềm tự hào một thời của người Hà Lan - thật sự đến hồi cáo chung. Thế là trong hai ngày cuối tuần 27 và 28-9-2008, chính phủ Hà Lan, Bỉ và Luxembourg buộc phải ra tay để cứu vãn danh dự nước nhà. Mỗi quốc gia bỏ tiền mua 49% cổ phần của Ngân hàng Fortis nằm trên nước mình với tổng chi phí 11,2 tỉ euro. Một trong những điều kiện của kế hoạch cứu vớt này là việc bán lại cổ phần của Fortis trong ABN AMRO để lấy tiền trả lại cho chính phủ. Những hệ lụy Fortis bị phá rã ra từng mảnh. Nhưng nó cũng chưa phải là tận cùng của câu chuyện. Để tránh chuyện bán tháo, cổ phiếu của Fortis được yêu cầu ngưng giao dịch từ ngày 4-10-2008 đến 14-10. Trong khoảng thời gian đó, các bên hoàn tất việc chia phần Fortis. Đến ngày trở lại sàn, giá cổ phiếu của Fortis mất 77% chỉ trong một ngày, giảm từ 5,41 euro vào ngày 3-10 xuống còn 1,21 euro cuối phiên ngày 14-10 và một tuần sau đó nó chỉ còn 0,57 euro vào cuối phiên ngày 21-10. Trong hai ngày 28 và 29-4-2010, tại Brussels Bỉ và Utrecht Hà Lan, các cổ đông đã bỏ phiếu với số gần như tuyệt đối về việc đổi tên Fortis Holding thành Ageas, chấm dứt 20 năm tồn tại đầy vinh quang và cay đắng của Tập đoàn Fortis. Ngày thứ hai 29-9-2008, nhật báo kinh doanh Het Financieele Dagblad thừa nhận cay đắng “Vụ mua ABN AMRO thật là một thảm họa. Fortis đã quá tham vọng”. Còn nhật báo Het Algemene Dagblad lúc đó nói thẳng “Bán lại ABN AMRO dẫu là chuyện đau lòng nhưng là chuyện không thể tránh khỏi. Đó là chuyện sang nhượng đáng xấu hổ nhưng là chuyện đáng làm vì để cắt bỏ cục u bướu khỏi Fortis”. Ngày 29-9-2008, tổng giám đốc điều hành mới của Fortis là Filip Dierckx cũng phải cay đắng thừa nhận “Rõ ràng đã có đánh giá sai lệch về thời điểm khi bỏ tiền mua ABN AMRO”. Thật hài hước là mới cách đó ba tháng, chủ tịch Maurice Lippens còn tuyên bố vụ mua ABN AMRO “là một trong những thương vụ tốt nhất của Fortis” và “chúng ta đã có được một viên ngọc quý”. Nhật báo De Volkskrant ngày 29-9-2008 tỏ ý trách móc “Bỉ là nhà kiến trúc của vụ mua ABN AMRO quá đắt đỏ này nhưng họ lại sống sót đươc cho đến hôm nay”. Một đối tác trong thương vụ năm 2007 là RBS cũng phải thừa nhận “Chúng ta đã trả giá quá cao. Chúng ta cũng đã xuất đầu lộ diện tranh mua tranh bán vào thời điểm rất không phù hợp”. Tháng 4-2008, RBS đã phải mở cuộc tăng vốn tại Anh trị giá 15 tỉ euro để khỏa lấp khoản thua lỗ từ thương vụ ABN AMRO. Bỉ có lẽ là quốc gia chịu thiệt hại nhiều nhất. Thủ tướng Yves Leterme đã phải ra đi ngày 19-12-2008 cùng một số bộ trưởng, vì bị dư luận cho rằng đã gây sức ép chính trị trong vụ bán lại Fortis cho đối tác nước ngoài là BNP Paribas... - Tập đoàn Gazprom của Nga đòi thôn tính Air Liquide. Một kịch bản phản ánh những điều xảy ra trong thực tế. Kỳ tớiKịch bản như thật
Có lẽ là đã về đến nhà, có lẽ là vừa mới xảy ra tai nạn xe cộ, một đêm này, Cố Trầm Chu ngủ không được ngon, đã lâu mới mơ thấy một giấc mơ hoàn mơ kỳ lạ giống như một vũ đài lớn, một đám nhân vật hoặc quen thuộc hoặc xa lạ hóa trang lên sân khấu, bọn họ ở trên đó lúc khóc lúc cười, lúc này mang một gương mặt lúc kia lại là một gương mặt khác. Anh cũng đứng ở trong đó, biết rõ là phán đoán hư ảo hoang đường lại cùng cười với bọn họ, cùng khóc cho đến khi người ở trên vũ đài lần lượt rời đi, chỉ còn lại một mình anh cô đơn đứng giữa những ngọn sáng ngày hôm sau khi thức dậy, Cố Trầm Chu trong nháy mắt có cảm giác mình quay về một vào tháng hai năm trước kia Rõ ràng là mệt mỏi đến mức ngay sau đó có thể ngủ được, tinh thần lại vẫn phấn khởi không thôi, không thể bình ngay sau đó, anh liền thở dài một hơi, nghiêng người ngồi nay còn rất nhiều việc cần phải trong ba bệnh viện hàng đầu của thành phố luôn luôn bắt đầu bận rộn từ sáng Cố Trầm Chu đi vào phòng bệnh 5013 thì thời gian đã khoảng chín bệnh của các cán bộ khách quý ở nơi này được xây thành một khu riêng nằm ở phía sau bệnh viện, tầng một đến bốn là các khoa khám bệnh, tầng năm đến mười là các phòng bệnh, mỗi một phòng bệnh đều rộng hơn mười thước vuông, trên hành lang không chỉ không có giường bệnh tạm thời mà còn được trải thảm đỏ, ở bên ngoài mỗi phòng bệnh cũng được đặt một chậu hoa màu xanh, liếc mắt nhìn lướt qua cũng không kém khách sạn là một đêm, bên ngoài phòng bệnh của Vệ Tường Cẩm đã có thêm một người lính cầm súng đứng gác. Người đó mang vẻ mặt nghiêm túc ý bảo Cố Trầm Chu dừng chân lại, tự đi vào trước xin chỉ thị và có được sự đồng ý rồi mới đứng tránh ra.“Thật uy phong đó Vệ thiếu gia.”Cố Trầm Chu đi vào phòng bệnh, trêu chọc Vệ Tường Cẩm đang ngồi ngẩn người ở trên giường.“Còn có cả người đứng gác nữa.”“Người bên ngoài là được phân công đến bảo vệ sự an toàn của mình, mình cảm thấy là muốn cản người ra ngoài thì đúng hơn.”Trong lời nói của Vệ Tường Cẩm mang theo một chút giận dữ.“Phần uy phong này cậu có muốn không?”“Ồ, ai thích thì cho người đó đi, mình không cần.”Cố Trầm Chu đi đến chỗ ghế bành cạnh đầu giường ngồi xuống, cơn giận của Vệ Tường Cẩm cũng nằm trong dự kiến của anh nên cũng không trách cứ.“Chuyện ngày hôm qua cậu biết rõ bao nhiều?”“Một chút, mình chỉ biết là mình xảy ra tai nạn xe cộ, tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện… Hơn nữa tai nạn xe cộ cũng không nhỏ, còn là do có người cố ý gây ra.”Vệ Tường Cẩm nhíu mày, đầu không thoải mái khiến anh ta có hơi khó khống chế cảm xúc của chính mình – thực tế thì anh thực sự rất phẫn nộ — cũng may người trước mặt là bạn từ thuở ấu thơ nên anh cũng không cần e ngại, đối phương cũng sẽ không trách anh.“Mình mang theo chút tài liệu đến.”Cố Trầm Chu“Thân thể của cậu không sao chứ?”“Chấn động não chút thôi.”Vệ Tường Cẩm liếc mắt nhìn Cố Trầm Chu một cái.“Bác sĩ đã tịch thu hết điện thoại sách báo, nhổ cáp TV, không cho phép xuống giường đi lại… Cậu cũng không nghĩ rằng mình chỉ xem mấy tờ giấy là sẽ gặp chuyện không may chứ?”Anh ta lại chỉ chỉ cánh tay đang bị kẹp cố định của Cố Trầm Chu.“Vết thương của cậu nghiêm khắc mà nói thì còn nặng hơn mình đấy.”Cố Trầm Chu cũng không nói nhiều, đưa văn kiện mình mang đến cho Vệ Tường Cẩm“Một ít ảnh chụp và tư liệu, cậu xem trước đi.”Lát nữa sẽ có bác sĩ đến kiểm tra phòng, Vệ Tường Cẩm nắm bắt thời gian mở túi văn kiện ra. Anh ta xem ảnh chụp hiện trường vụ tai nạn xe cộ trước, sắc mặt liền khó coi, đợi xem xong mấy tờ tư liệu đằng sau anh ta liền cười lạnh một tiếng, nói với Cố Trầm Chu“Được lắm, thật đúng là muốn mình chết… Tối hôm qua sao cậu lại đuổi đến kịp lúc, còn mang theo súng bên người?”Từ đầu đến cuối Vệ Tường Cẩm cũng không hỏng não mà nói một câu Cảm ơn’ với Cố Trầm Chu. Suy nghĩ của anh ta rất trực tiếp Buổi tối hôm qua nếu đổi lại vị trí thì anh khẳng định cũng sẽ lái xe xông lên giống như Cố Trầm Chu.“Không có súng thì ngày hôm qua chưa chắc mình đã bắt được người.”Cố Trầm Chu né tránh chủ đề, chỉ chỉ vào cánh tay trái của mình Tưởng Cẩm hói“Đừng nói sang chuyện khác, không phải là cậu lén có được tin tức gì không?”“Có tin tức gì mình lại không nói cho cậu biết chắc?”Cố Trầm Chu hỏi lại, lúc tai nạn xe cộ xảy ra tối hôm qua anh đã hiểu mình nhất định phải đối mặt với vấn đề này – điểm đáng ngờ này quá lớn, bất kể là Cố Tân Quân hay Vệ Thành Bá cũng sẽ không bỏ qua. Chỉ là hai người kia cố ý để lại vấn đề này cho Vệ Tường Cẩm hỏi thôi.“Nếu cậu muốn nghe lời nói thật… Là tôi có một giấc mơ, mơ thấy cậu sẽ xảy ra tai nạn xe cộ cho nên mới chuẩn bị trước một chút.”Vệ Tường Cẩm có vẻ hơi choáng váng“Nằm mơ?”Anh ta nhìn Cố Trầm Chu, từ trên vẻ mặt của đối phương mới xác định được lỗ tai của mình không có vấn đề.“Vậy…”Vệ Tường Cẩm nói, điều chỉnh lại sắc mặt của mình rồi cầm lấy cốc nước đặt trên tủ ở đầu giường lên uống một ngụm nước lớn.“Cậu có còn nằm mơ thấy điều gì khác không?”Cố Trầm Chu cười cười“Cậu tin?”Vệ Tường Cẩm ngẫm nghĩ, vẻ mặt ngược lại hoàn toàn trở nên bình thản“Việc này cậu không cần phải lừa mình. Hắc, mình còn không biết đấy, cậu lại là loại người coi ác mộng trở thành sự thật.”“Cũng may mình cho là thật.”Cố Trầm Chu thản nhiên nói, ánh mắt hạ xuống chợt lóe lên một tia lạnh khí trong phòng bệnh không hiểu sao lại bỗng nhiên có chút nặng lát sau Vệ Tường Cẩm mở miệng giành trước nói“Chờ mình xuất viện sẽ quay về quân đội.”Cố Trầm Chu ừ một tiếng, cũng không ngoài dự công mà nói, Vệ Tường Cẩm bắt đầu nhập ngũ từ năm hai mươi tuổi, vốn nên ở yên trong căn cứ, lần này có thể gặp mặt là do trước khi anh về đã báo cho đối phương, đối phương cố ý xin giấy nghỉ phép. Về tư mà nói, bất kể kẻ chủ mưu gây tai nạn xe cộ có còn chuẩn bị làm tiếp hay không, để bảo đảm thì cũng vẫn nên đưa Vệ Tường Cẩm về lại quân đội – thế lực của nhà họ Vệ ở trong quân đội cũng không phải nói đùa, có thể nói chỉ cần ở trong quân đội thì Vệ Tường Cẩm sẽ vững như Thái Sơn.“Được bốn năm rồi, sắp thăng cấp đúng không?”Cố Trầm Chu hỏi.“Sắp.”Vệ Tường Cẩm nói.“Lần này quay về cũng không kém bao nhiêu, về sau có thể tự do một chút. Ngược lại là cậu, trở về được hơn một tháng rồi, có dự định gì không?”“Còn có thể làm được gì?”Cố Trầm Chu nâng Tường Cẩm nghe liền hiểu được, nói những lời tự đáy lòng“Mình cảm thấy rất tốt, trong giới này có nhiều người như thế, cậu thích hợp nhất – dự định tiến vào nơi nào?”“Mình thích hợp nhất?”Cố Trầm Chu ngạc nhiên hỏi.“Cậu dựa vào điều kiện gì mà phán đoán như thế?”“Ai từ nhỏ đã âm trầm xấu xa, khiến người khác phải chịu thiệt mà không dám kêu nhiều nhất chứ.”Vệ Tường Cẩm trả lời, sau đó hai người cùng cười rộ xong một hồi, Cố Trầm Chu thả lỏng thân thể, lắc đầu nói“Mình dự định đi vào nhưng không nhanh như thế, còn một chuyện phải xử lý trước đã… Nếu chỗ này của cậu không còn việc gì nữa, vậy mình đi trước đây.”Anh thấy đã sắp đến giờ liền đứng dậy đi ra ngoài, nhưng đi chưa được hai bước lại bất chợt dừng chân nói với Vệ Tường Cẩm“Nếu có một ngày cậu phát hiện bản thân mình biến thành con mồi bị thợ săn bắn hạ thì nên làm thế nào?”“Cậu ám chỉ điều gì?”Vệ Tường Cẩm cảm giác đối phương có ẩn ý gì môi Cố Trầm Chu cong lên, đáp sang chỗ khác“Vậy cũng biến chính mình thành thợ săn. Đoạt lấy hết toàn bộ súng, giáp, vật cưỡi của đối phương.”Đi từ phòng bệnh của Vệ Tường Cẩm ra, thời gian còn sớm. Cố Trầm Chu gọi một cuộc điện thoại cho lái xe chờ ở bãi đỗ xe của bệnh viện, còn mình thì đi đến cổng chính chờ đợi. Không bao lâu sau, chợt thấy một chiếc Porsche màu trắng tiến vàotừ cổng chính của bệnh Trầm Chu vừa mới liếc mắt nhìn lướt qua biển số xe một cái, chiếc Porsche màu trắng liền thay đổi phương hướng từ từ dừng lại trước mặt anh“Cố thiếu gia, thật là tình cờ.”“Đúng là tình cờ, sao Hạ thiếu gia cũng đến bệnh viện vậy?”Cố Trầm Chu thản nhiên cười nói.“Có người quen nằm viện, tôi đến đây thăm hỏi.”Hạ Hải Lâu tựa vào vô lăng, vẻ mặt lười nhác, không giống người đến bệnh viện thăm bệnh nhân mà giống như đi đến một bữa tiệc Trầm Chu nhớ lại những tư liệu về Hạ Hải Lâu mà mình thu thập được trước đó không lâu Không chỉ thích chơi với học sinh, còn luôn luôn khiến người ta phải vào bệnh viện……Trong giới bọn họ không thiếu kẻ không có nhân phẩm, nhưng không có nhân phẩm đến mức đó còn không hề thèm che giấu chút nào thì thật sự là rất hiếm gặp.“Nếu Hạ thiếu gia bận việc thì tôi không quấy rầy nữa.”Cố Trầm Chu Hạ Hải Lâu ngược lại còn mỉm cười“Ở trước mặt Cố thiếu gia, chuyện to bằng trời cũng phải nhường đường mà… Vẫn chưa kịp hỏi, tình hình của Vệ thiếu gia sao rồi?”“Chẳng lẽ Hạ thiếu gia còn không biết rõ?”Cố Trầm Chu hỏi lại, dựa theo cách nói của James tối hôm qua lại thêm từ trên núi Thiên Hương đi xuống chỉ có một con đường duy nhất, Cố Trầm Chu có thể khẳng định chắc chắn Hạ Hải Lâu có thể nhìn được hiện trường vụ tai nạn xe cộ, nói không chừng còn biết là anh bắn súng – nhưng trong cái giới này có ai là không có chút quan hệ? Chút chuyện ấy bản thân mình cũng không thể giữ được bao Hải Lâu nghe vậy liền cười, gương mặt vốn đã bất phàm lại càng lộ rõ vẻ anh tuấn tà tứ. Hắn bình thản nói“Cho dù tôi có biết rõ nhưng có thể rõ ràng hơn người trong cuộc sao?”Cố Trầm Chu nhìn Hạ Hải Lâu vài giây, chậm rãi cười nói“Nếu Vệ thiếu gia không làm sao thì ba ngày sau sẽ quay lại quân đội. Ngược lại tôi đã ba năm không về nước nên hạ quyết tâm chơi đùa thoải mái một thời gian. Trước đó có vài người nói cho tôi biết Hạ thiếu gia lái xe rất khá, sau này có thời gian nhất định phải mở rộng tầm mắt một chút… Xe đến rồi, không theo tiếp được, Hạ thiếu gia.”Nói xong, Cố Trầm Chu hơi gật đầu với Hạ Hải Lâu, bước vài bước đến chỗ chiếc xe đang yên lặng chờ đợi gần đó, nói với lái xe“Đến Chính Đức Viên.”Mọi chuyện đều đã làm xong, cũng có thể tự mình đến Chính Đức gia báo bình an cho ông thời gian tiếp theo có thể xem như kỳ nghỉ khó có được của Cố Trầm Chu trong gần ba năm thời gian này, toàn bộ mọi chuyện giống như đã được định sẵn mà lần lượt kết thúc Mấy bằng cấp cử nhân thạc sĩ ở nước ngoài đều đã lấy được bằng tốt nghiệp, không cần học bài đến nửa đêm; tài sản mà Thẩm Nhu để lại qua sắp xếp chỉnh đốn hai năm qua cũng thực sự nắm giữ được, không đến mức không có quyền quyết định; việc kiên trì luyện võ mỗi ngày bởi vì cánh tay trái bị thương mà giảm cường độ đi không ít; các loại tài liệu thu nhặt được ở nước ngoài lúc trước, sau khi về nước mặc dù có vài chỗ cần điều chỉnh nhưng cũng không cần anh phải suy nghĩ quá nhiều, ngay cả vụ tai nạn khiến Vệ Tường Cẩm phải trực tiếp quay về quân đội trước cũng để cho Cố Tân Quân và Vệ Thành Bá tự đi điều buổi tối hôm đó sau khi quay lại Thiên Thụy Viên rồi anh cũng không nhắc lại chuyện chuyển ra ngoài nữa, ngược lại từ từ chuyển không ít thứ từ căn nhà nhỏ ở chân núi Thiên Hương kia về. Trong khoảng thời gian này cũng đưa Cố Chính Gia ra ngoài dùng cơm vài lần, cẩn thận lựa chọn vài người cho Cố Chính Gia làm quen, ngược lại không phải nói anh không giới thiệu người khác là không giữ thể diện cho Cố Chính Gia, chỉ là khó tránh khỏi có chút phiền phức, còn rất có thể giẫm xuống nhầm hố làm đau chân – Cố Trầm Chu và Vệ Tường Cẩm ngày trước chính là nhờ vậy mà có giải trí Ánh Sao nằm ở nút giao Tây Nam của thành Tứ Cửu, vị trí không được tốt lắm, danh tiếng cũng không quá vang dội, chỉ có duy nhất một điểm là đây có thể xem như chỗ ăn chơi đảm bảo an toàn và riêng tư nhất trong thành Tứ Cửu, từ năm năm trước lúc bắt đầu kinh doanh thì cực ít xảy ra mấy chuyện ồn Cố Trầm Chu mang theo Cố Chính Gia cùng một đám bạn bè của cậu đến đây thì đi vào từ cửa sau của khu giải trí, quản lý của khu giải trí tự mình đứng chờ ở cửa chào đón xe của Cố Trầm Chu“Cố thiếu gia, cuối cùng ngài cũng đến. Ông chủ chúng tôi hai ngày trước còn nhắc đến ngài đó, nói sau khi ngài về nước thì vẫn chưa từng đến chỗ của chúng tôi, không biết là có chỗ nào không hợp ý ngài hay không.”“Giám đốc La cũng có ở đây?”Cố Trầm Chu xuống xe đưa chìa khóa cho người gác cổng đứng ở bên cạnh, người gác cổng nhanh nhẹn lái xe chậm rãi đỗ ngay ngắn ở một bên.“Ông chủ biết Cố thiếu gia muốn đến sao có thể không có mặt chứ? Vừa qua bữa cơm chiều liền đến đây chờ.”Quản lý cười tủm tỉm nói, lại híp mắt tươi cười chào đón người bước từ trên chiếc xe đến ngay đằng sau xuống.“Đây nhất định là Cố nhị thiếu gia! Trương thiếu gia, Lâm thiếu gia, lần trước lúc gặp mặt hai cậu ở Kim Hạ đã ngóng chờ lúc nào đó hai cậu có thể ghé thăm Ánh Sao, nhờ phúc của hai vị Cố thiếu gia, hiện giờ nguyện vọng này có thể xem như đã thành hiện thực!”Hai người đi theo Cố Chính Gia đến đây hiểu rõ này chỉ là mấy lời khách sáo của kẻ làm ăn nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất thoải mái. Cố Chính Gia cười nói“Quản lý Hứa khách sáo rồi, tôi cũng là nghe anh trai nói khung cảnh ở nơi này không tệ mới nài nỉ anh trai mang tôi cùng đến đây nhìn xem.”“Nếu là đại thiếu gia đề cử, vậy hôm nay nhất định phải khiến các vị thiếu gia xem nơi này như nhà, bằng không quay về ông chủ nhất định sẽ xé vụn tôi. Tiểu Lâm, đưa các vị thiếu gia lên ghế lô Ánh Sao ở tầng hai.”Quản lý Hứa cười bồi bàn tên Tiểu Lâm chần chừ một chút, đến sát bên tai quản lý Hứa nhẹ giọng nói“Quản lý, ghế lô Ánh Sao mấy ngày trước đã được đặt rồi…”“Đuổi tên đó đi.”Quản lý Hứa không cho phép bàn cãi chặn ngang lời của đối phương, quay đầu nhìn mấy người Cố Trầm Chu lại thay bằng gương mặt tươi cười có lỗi“Các vị thiếu gia thông cảm cho, ông chủ đang chờ đại thiếu gia ở tầng trên. Tôi đưa đại thiếu gia đi gặp ông chủ trước, quay lại sẽ tạ lỗi với các vị.”Bản thân vốn là được Cố Trầm Chu đưa đến, mấy người này sao dám tranh thể diện với Cố Trầm Chu? Tự nhiên là khiêm tốn nhún nhường một hồi, sau đó mới đi theo bồi bàn họ Lâm đi vào khu giải trí.“Đại thiếu gia, ông chủ đang đợi ngài trên tầng ba.”Quản lý Hứa đi đến trước mặt Cố Trầm Chu hơi khom người.“Tôi đưa ngài lên. Không biết các vị thiếu gia…”Ông ta hỏi một câu đầy hàm ý.“Em trai tôi năm nay mười sáu tuổi.”Cố Trầm Chu nhẹ nhàng thản nhiên nói một câu, quản lý Hứa liền ngầm hiểu, quay đầu lại dặn dò một bồi bàn khác hai bàn kia xoay người nhanh chóng bước đi.“Cố thiếu gia, mời đi bên này.”Sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, quản lý Hứa dùng thẻ của mình quét mở thang máy chuyên dụngđi thẳng lên tầng năm không được công khai sử dụng của khu giải thang máy mở ra thông đến một đại sảnh rộng khoảng năm trăm thước vuông đèn đuốc rực rỡ, một người đứng lên từ sô pha từ xa xa cười nói“Cố thiếu gia đến rồi!”
thợ săn và con mồi