Đọc đoạn thơ sau và trả lời câu hỏi: "Tôi đã là con của vạn nhà Là em của vạn kiếp phôi pha Là anh của vạn đầu em nhỏ Không áo cơm, cù bất cù bơ" (Từ ấy - Tố Hữu) Phố Vạn Kiếp, Quận Hai Bà Trưng, Thành phố Hà Nội Thông tin tổng quan về Vạn Kiếp, Hai Bà Trưng, Hà Nội Đường Vạn Kiếp thuộc địa phận phường Bạch Đằng thuộc địa phận phường Bạch Đằng quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Đi từ đường Nguyễn Khoái tới đường Bạch Đằng. Đường dài 200m, rộng 6m. Một số địa điểm nổi bật trên đường Vạn Kiếp; Nhà May Hương Hà Tại Vạn Kiếp, Hưng Đạo vương hội quân hơn 20 vạn thì Thoát Hoan cũng hội quân ở Nội Bàng một lực lượng lớn gần 50 vạn quân. Bất luận máu chảy thành sông, xương chất thành núi chúng cũng không ngần ngại. Thế tử hãy nghỉ cho kĩ, nước ngươi quy phục đã lâu Sợi tóc ở trên tay Phương Hàn không phải sợi tóc bình thường, mà là một sợi tình ti, Vạn Kiếp TÌnh Ti. Người có đầu ngón tay được quấn quanh bởi Vạn Kiếp Tình Ti nhất định sẽ phải vượt qua tình kiếp vô cùng khó khăn, nếu không vượt qua được thì vạn kiếp bất phục. Vĩnh Sinh Chương Sau Chương Tiếp Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt) , chương 223 của tác giả Quẫn Quẫn Hữu Yêu cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại SStruyen.com. Chương 223: Chứng cớ vạn kiếp bất phục Đành vạn kiếp bất phục, mãi không thể hối hận. --- Nàng từng tựa đầu vào ngực hắn, e thẹn rằng: "Thiếp yêu chàng." Nàng từng nghĩ rằng, hắn cũng yêu nàng như cách nàng yêu hắn. Nhưng đến cuối cùng, thứ nàng nhận được chỉ là sự lợi dụng. Một cái phất tay, đem nàng từ kẻ lành lặn thành một phế nhân. Kb84jR3. Reads 31Votes 9Parts 1Time <5 minsOngoing, First published Jun 30, 2019Mark vẫn luôn cảm thấy điều gì đó trống rỗng trong tim mình, cho dù cuộc sống diễn ra bình đạm, cậu vẫn không cách nào lấp đầy những mảng thiếu sót thoắt ẩn thoắt hiện trong tâm trí. Mark có một loại cảm giác rất kỳ lạ, dường như cuộc sống của cậu luôn song song tồn tại cùng một người nào đó, rất đỗi thân quen. Nhưng đến sau cùng vẫn không tài nào hiểu rõ, những gì cậu cảm nhận có thật sự tồn tại hay không? Cho đến một ngày, loại cảm giác thân thuộc này đột ngột biến mất... - Jackson vốn dĩ là Vương Gia Nhĩ, đã đánh đổi mạng sống của Đoàn Nghi Ân để trở thành bá chủ, khiến cậu hồn phi phách lạc không thể luân hồi. Anh đã dùng tất cả thời gian và đạo hạnh của mình vượt qua tam giới giúp Mark hoàn hồn, đổi lại Jackson sẽ không còn bất tử, cậu cũng quên đi toàn bộ ký ức giữa cả hai, trở thành một Mark Tuan sống đời an yên làm người. Nhưng hồn phách của một yêu hồ muốn trở thành người không phải dễ dàng, nên Jackson một lần nữa dùng tất cả tuổi thọ còn lại của mình để bảo hộ cho nguyên thần của Mark. Anh chấp nhận chịu đau khổ dưới 18 tầng tháp suốt quãng thời gian cậu trưởng thành, để có thể lắng nghe và bảo vệ Mark. Ngày cậu hoàn toàn trở thành người, anh cũng vĩnh viễn tan biến, người Jackson bảo vệ - Mark Tuan cũng sẽ không biết đến sự tồn tại của anh. Wang Jackson dùng một mạng đổi một mạng, hi vọng Mark Tuan có thể mắc nợ anh, để kiếp sau hoặc kiếp sau nữa được một lần gặp lại cậu. - Kiếp thứ ba của hai người, gặp lại nhau, nhưng cả hai đều không còn ký ức về đối phư81jark Có người cho rằng “Vạn kiếp bất phục” là ngàn kiếp không phục, chỉ vì một nỗi oan ức không thể giải tỏa mà dẫu có trải qua vạn kiếp cũng không thể tha thứ. Tuy nhiên, hiểu như vậy có đúng hay không? Trên thực tế, thành ngữ này bắt nguồn từ một câu trong kinh Phật “Nhất thất nhân thân, vạn kiếp bất phục”, nghĩa là Một phen mất thân người, vạn kiếp cũng không thể có lại được nữa. Sinh mệnh trong luân hồi có thể được làm người là vô cùng khó khăn, nếu tạo nghiệp sâu dày khiến mất đi thân người, mất đi cơ hội làm người, thì “vạn kiếp bất phục hữu nhân thân”, phải đợi chờ vạn kiếp mà vẫn không được làm người thêm lần nữa. Ở đây, “vạn kiếp” là bao lâu? “Kiếp” là đơn vị đo thời gian trong Phật giáo, “một kiếp” là trải qua hàng vạn năm, chính là một lần của chu kỳ thành trụ hoại diệt của vũ trụ. Sinh mệnh do khởi ác niệm mà hành ác, bị đọa vào địa ngục vô gián, phải chịu tội khổ không bao giờ ngừng nghỉ. Mất đi thân người thì vạn kiếp không trở lại được nữa, cho nên được thân người rồi thì cần phải trân quý, hãy làm một người chân chính để không lỡ mất cơ duyên này. Sinh mệnh của con người là ở trong mê. Kinh thư viết “Trẻ trung nhan sắc chẳng bền lâu, Vùn vụt như ngựa vút qua mau Nhân sinh vô thường như dòng nước Ngày nay còn đó mai còn đâu”. Cũng là nói, con người chớ nên mê lạc tại nhân thế. Cảnh sắc có đẹp đẽ đến đâu, nhắm mắt rồi sẽ không còn gì, sinh mệnh dài hay ngắn cũng không thể tự mình định đoạt. “Ngày nay còn đó mai còn đâu”, trong nhung lụa ấm êm mà nghe những lời này thì không thấy kích động đến thế, nhưng đến khi cả thế giới chao đảo trong đại dịch viêm phổi Vũ Hán, những điều trông thấy quả là đau đớn lòng. Sinh mệnh chỉ tựa như gió thoảng mây trôi, vừa mới khỏe mạnh đó, mà có thể ngã xuống bất cứ lúc nào… Trong Kinh Phật có câu “Bố tâm nan sinh, thiện tâm nan phát”, ngụ ý rằng nếu không nảy sinh lòng sợ hãi thì thiện tâm cũng khó mà sinh ra. Đặc biệt là khi thuyết vô Thần hủy hoại đạo đức của con người, khiến cho xã hội bị đẩy tới thời “thập ác bất xá, vạn độc câu toàn” mười tội đại ác không thể tha thứ, đầy đủ cả hàng vạn độc hại. Có người làm việc xấu nhưng vẫn tự cho mình là thông minh tài giỏi. Trong Cách mạng Văn hóa, ĐCSTQ vì muốn phá hủy các giá trị văn hóa và tinh thần của văn minh Hoa Hạ mà thẳng tay đàn áp tín ngưỡng đối với Thần, từ đó cắt đứt thiện niệm của con người, khiến con người đoạn tuyệt con đường nhân sinh của mình. Cổ nhân tin rằng “Thiện ác hữu báo”, người làm việc thiện sẽ có thiện báo, làm điều ác sẽ có ác báo. Con người làm việc gì thì đều lưu lại dấu ấn, hễ sinh ra nơi thế gian thì đều đang tạo nghiệp, tạo nghiệp nhiều rồi đương nhiên sẽ phải chịu khổ, phải trả nợ. Phật gia giảng về ba đời nhân quả, gieo nhân nào sẽ gặt quả ấy, có quả ắt có nhân. Trong kinh thư viết “Mạc đạo nhân quả vô nhân kiến, viễn tại nhi tôn cận tại thân”, nghĩa là Chớ nói nhân quả không ai thấy, xa báo cháu con, gần báo mình. Đạo gia giảng “Họa phúc vô môn, duy nhân tự chiêu. Thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình”, nghĩa là Họa phúc không cửa, do người mời đến, thiện ác báo ứng, như bóng theo hình. Khắp trời đất đều có Thần đang quản, đang ghi lại các việc thiện ác mà con người làm, do đó con người làm việc gì đều có báo ứng, đây chính là quy luật vĩnh hằng. Con người không biết rằng chịu tội khổ chính là đang hoàn trả nợ nghiệp, thanh trừ tội khổ mới có được tương lai tươi sáng. Nhưng người ta vì không muốn chịu khổ mà cho rằng cuộc sống này bất công, từ đó mà oán hận, mà đố kỵ, rồi lại tạo thêm nhiều tội nghiệp. Sinh sinh thế thế tích lũy càng nhiều tội nghiệp thì càng làm cho nhân thân chịu khổ nạn. Nếu tin theo tà thuyết vô Thần, trong tâm sẽ mất đi nhận thức về thiện ác, làm quá nhiều điều ác thì sẽ bị đẩy vào địa ngục vô gián chịu tội khổ, từ đó vĩnh viễn mất đi cơ hội chuyển sinh thành người. Con người rơi vào cõi mê, quên mất mục đích đến thế gian này là gì, quên đi bản nguyện trở về. Mục đích tới thế gian là tu luyện để có thể quay trở về. Rất nhiều kiệt tác văn học như Hồng Lâu Mộng, Phong Thần Bảng, Tam Quốc Diễn Nghĩa, Tây Du Ký... đều đang nhắc nhở thế nhân ngộ Đạo. Ví như Tam Quốc Diễn Nghĩa khuyên rằng không được thấy việc ác nhỏ mà làm, chớ thấy việc thiện nhỏ mà không làm, việc ác nhỏ tích lại sẽ thành tội lớn, việc thiện nhỏ không ngừng tích lũy, sau này sẽ giống như một vườn hoa thơm có đầy trái ngọt. Trong Tây Du Ký có câu “Thân người khó được, Trung Thổ khó sinh, Chính Pháp khó gặp, có được cả ba điều trên thì quả là may mắn lắm thay”. Đó là lời thức tỉnh những ai đang sống tại Thần Châu, có thể sinh ra tại vùng đất Trung Thổ, lại gặp được Thánh nhân truyền Đạo, đắc được Chính Pháp, thì ấy là không may mắn nào bằng. Trong Tây Du Ký còn viết “Nhân sinh nan đắc quả nhiên nan, bất ngộ chân truyền mạc luyện đan”, nghĩa là Thân người khó được quả nhiên khó, không gặp chân truyền chớ luyện đan. Câu nói ấy đã nhắc nhở chúng ta cần nhận thức một cách chính diện về Chính Pháp, nếu không phân biệt được chính tà mà nhập sang ma đạo, rất có thể vĩnh viễn sai đường. Do đó, câu thành ngữ “Vạn kiếp bất phục” là lời cảnh tỉnh thế nhân hãy trân quý cơ duyên ngày hôm nay. Bởi vì chỉ khi có thân người mới có thể tu luyện, mới đắc được Đại Pháp, mới có thể thoát khỏi sinh lão bệnh tử nơi thế gian. Hiểu được câu thành ngữ sẽ hiểu được ý nghĩa của văn hóa Thần truyền, hành thiện tu luyện, có thể hồi thiên. Theo Dung Nãi Gia, Epoch Times Nguyệt Hòa biên dịch Video Trong cuộc đời, điều gì mới là trân quý nhất? Vạn Kiếp Bất Phục 万劫不复 Tác giả Đại Tiên Tịch An 大仙席安 Dịch QT Editor Hắc Đoản văn, cổ phong, kết rất thảm Bản chuyển ngữ chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra ngoài Lầu đình đèn đuốc suy yếu, miếu thờ sóng người chật chội. Lần đầu Phác Xán Liệt nhìn thấy Biên Bá Hiền, là vào giao thừa. Không rõ quy củ được lập của triều đại ấy làm sao, giao thừa phải đốt đèn lầu đình, thắp hương miếu thờ. Phác Xán Liệt bị gia mẫu quấy rầy, choàng đấu bồng[1] ra cửa. đấu bồng một kiểu áo khoác dài ko tay “Tối nay tuyết nhỏ như vậy, ngẫu nhiên thêm phong nhã, có dùng đến tán dù lại là vẽ rắn thêm chân “ Phác Xán Liệt nhìn gia đinh đuổi theo đưa dù nói. Gia đinh gãi đầu một cái, thiếu gia nhà mình nhất giới văn lưu, nói ra lời này thì cũng không kỳ lạ, liền gật đầu trở về phủ. Phác Xán Liệt tìm hồng mai ven đường, bất tri bất giác lại đi vào giữa núi, từ xa liền nhìn thấy đỉnh núi từng mảnh hồng quang kia. Nhuộm chân trời mây đen thành nắng chiều, vi vu đẹp mắt. “Ha ha, không cho tiểu gia ta đi ra ta lại càng muốn đi ra, các ngươi có thể làm gì ta?” Trước mắt Phác Xán Liệt xuất hiện một nam nhân, từ trong rừng bên cạnh núi chui ra ngoài, đưa lưng về mình, bạch sắc cẩm tú hoa phục dính chút đất bùn, người kia cũng không buồn, vỗ vỗ lá cây trên tay áo rồi lên núi. Phác Xán Liệt là một công tử ca, vào ngày thường ngắm trăng thưởng hoa đối tửu đương ca, đâu nào từng thấy người chấp khoa[2] như vậy, đầy tâm nhất thời cảm thấy mới lạ, quỷ thần xui khiến liền đi theo tới trước. chấp khoa con nhà giàu ăn chơi trác táng Hắn nào biết, lần nối gót này chính là rơi vào vực sâu, cả đời vĩnh viễn không thoát thân được. “Tín đồ Biên Bá Hiền, gia mẫu quanh năm tin phật cung phụng, năm gần đây quá mức si mê, tiểu nhân sợ hãi, mong Phật Tổ phù hộ gia mẫu thân thể khỏe mạnh, sớm ngày thoát ly biển khổ…” Biên Bá Hiền quỳ trên đệm mềm trước mặt Phật Tổ, trong miệng đọc mấy câu lải nhải, Phác Xán Liệt cách thật xa, không nghe rõ cụ thể, chỉ nghe được bốn chữ thoát ly biển khổ, tò mò trong lòng lại lan tràn thêm mấy phần. Phác Xán Liệt một đường đi theo Biên Bá Hiền, đến lầu đình, không biết có hiểu quy củ hay không, vốn trước tiên đốt đèn lầu đình, lại thắp hương miếu thờ, người này lại vừa vặn, điên đảo thứ tự, còn cười rất vui vẻ. “Biên Bá Hiền, ngươi có thể hiểu được, thứ tự điên đảo này của người, tâm nguyện có hứa thì cũng hủy bỏ?” Biên Bá Hiền nhìn vào ánh mắt của Phác Xán Liệt chăm chú, đôi mắt người nọ là tinh đồng[3] xán lạn, cùng pháo hoa ở bờ sông lầu đình đều nhập vào tim mình. tinh đồng con ngươi như sao “Làm sao ngươi biết ta tên Biên Bá Hiền?” Phác Xán Liệt nhìn Biên Bá Hiền tựa hồ còn có lời muốn hỏi, cũng không có trả lời. “Chẳng lẽ… Ngươi là tiên nhân?” Biên Bá Hiền chỉ lên đỉnh đầu, đến gần Phác Xán Liệt lại hỏi. Phác Xán Liệt buồn cười nheo mắt, hỏi ngược lại “Làm sao ngươi biết ta là tiên nhân?” Nếu như ta là tiên nhân, nhất định phải đọa tiên[4] một lần mới được, vừa lúc cùng ngươi nhất đạo vạn kiếp bất phục. đọa tiên trước kia là tu tiên, có tiên cốt nhưng gặp vấn đề lúc tu tiên sau đó nhập ma đạo Biên Bá Hiền vốn không tin quỷ cũng không tin phật, nhưng hôm nay nghe Phác Xán Liệt nói như vậy, chợt nhớ tới chuyện ít người biết của tiên nhân mà mẫu thân từng nói, đầu từng hảo huyền nghĩ tới diện mạo của thần tiên trên Cửu Trọng Thiên[5] nên cũng không hề do dự ghép lại cùng nhau với Phác Xán Liệt. Cửu Trọng Thiên nơi ở của thần tiên Đúng rồi, nếu là người trên trời, thì nên có diện mạo phúc hậu. Cái gọi là tiên nhân, đại khái cũng chỉ như thế nhỉ. “Phác Xán Liệt, tên của ta.” Phác Xán Liệt ở chỗ tiểu thương bên bờ sông mua hai ngọn hà đăng[6], kéo Biên Bá Hiền đến một địa phương ít người, liền cầm cây nến mới lấy từ chỗ tiểu thương trên tay, đốt tim hà đăng. hà đăng đèn thả trôi sông “Sau này giao thừa hằng năm cùng đi lầu đình miếu thờ được không?” Biên Bá Hiền hỏi. “Được a.” Phác Xán Liệt nói. Cuộc sống thoáng chốc qua nhiều năm, Phác Xán Liệt càng phát giác tình cảm của mình đối với Biên Bá Hiền không bình thường, thừa dịp lại là một năm giao thừa, chờ ở cửa nhà Biên Bá Hiền từ sớm, giương mắt chờ người nọ đi ra. “Sao năm nay ngươi tới sớm như vậy.” Biên Bá Hiền đóng kín cửa, nhìn bả vai của người nọ bị tuyết phủ thành màu trắng, làm nổi bật da hồ ly màu đen vô cùng rõ ràng. Phác Xán Liệt nhận lấy hà đăng Biên Bá Hiền tự làm, kéo qua bàn tay bị đông cứng có chút tay cứng ngắc của y qua xoa xoa hà hơi “Ngươi nói ngươi ấy, đi ra cũng không nhớ kêu hạ nhân cầm theo cái noãn hồ[7], sinh động bị đông đến đỏ bừng, thật muốn nhiễm phong hàn mới chịu sao…” noãn hồ bình nước ấm, ở đây có vẻ nên dùng noãn lô – túi giữ ấm thì đúng hơn Biên Bá Hiền nhìn Phác Xán Liệt hà hơi ấm cho tay mình, trong lòng hồi hộp. “Đây không phải có ngươi sao.” Động tác xoa tay của Phác Xán Liệt ngừng một lát. Biên Bá Hiền kịp phản ứng cũng sửng sốt. “Ta… Ý ta là… Ta…” Biên Bá Hiền vội vả giải thích, nếu để Phác Xán Liệt biết mình thích hắn, đây không phải là tự đào mộ sao. Phác Xán Liệt đưa tay chặn miệng của Biên Bá Hiền lại, ngăn cản y nói tiếp. “Ta biết tâm ý của ngươi, cũng giống ngươi vậy.” Phác Xán Liệt lấy tay ra, đến gần hôn Biên Bá Hiền. Biên Bá Hiền bị hôn chóng mặt, trong lúc hoảng hốt, chỉ nghe Phác Xán Liệt nói “Bá Hiền, ta mời ngươi cùng ta nhất đạo xuống địa ngục, được không?” Biên Bá Hiền không biết là bị người đoán được tâm ý hay là vui mừng vì người nọ cũng giống mình, há miệng run rẩy muốn nói, hốc mắt rốt cuộc cũng tràn ra nước mắt không dừng được, trong nháy mắt vỡ đê. “Được…” Phác Xán Liệt nghe rất rõ ràng. Hai người tự tỏ rõ cõi lòng, từng hành động từng động tác cũng không cố kỵ nữa, trong thành nói bóng nói gió đều vây quanh nói về hai người. “Phác phu nhân, chắc hẳn lời nói mấy ngày nay trong thành ngài cũng nghe rồi, lệnh công tử tuấn tú lịch sự tuấn lang không ai bằng, nhưng vạn vạn không thể thành kẻ đoạn tụ a…” Ngày hôm đó, Phác gia lão phu nhân ra phố mua thêm y phục mới, gặp nha hoàn chăm sóc mình từ lúc trước, bị kéo đến nói mấy câu. Phác phu nhân không có trả lời, phất tay một cái kêu nha hoàn đi. Phác Xán Liệt mới cùng Biên Bá Hiền thả thỏ từ trong rừng hồi phủ, tâm tình tốt lắm, liếc mắt một cái lại phát giác trong phủ bầu không khí nặng nề, tâm không kiềm được trầm xuống. Lâu như vậy, cái gì tới sẽ tới, ta không tránh khỏi, thì cũng không tránh nữa. “Mẫu thân…” Phác Xán Liệt chủ động quỳ xuống bên cạnh Phác phu nhân, phiến đá xanh kia khiến đầu gối đau nhói. Phác Xán Liệt chưa từng bị khổ như vậy, nghĩ đến Biên Bá Hiền, khẽ cắn răng không nói gì thêm. “Liệt Nhi a… Ngươi có thể nói cho vi mẫu hay không, nghị luận trong thành, là thật sao?” Phác phu nhân cho nha hoàn lui xuống đóng cửa lại, nhẹ giọng hỏi. “Mẫu thân, người hiểu ta nhất, chuyện này sợ là không cần ta thừa nhận, người cũng biết rồi.” Phác Xán Liệt vẫn cúi đầu, không nhìn Phác phu nhân. “Mẫu thân, từ sớm ta đã biết, con đường này, so với con đường trèo lên mây xanh còn khó hơn, ta cũng biết, như vậy tức là bất hiếu.” “Nhưng là, ta tình nguyện cả đời cô độc đến già, cũng không muốn buông tay từ bỏ người vạn thế hiếm có này.” Phác phu nhân nghe cậu này, trong lòng vạn phần khó chịu, hòn đá treo lên quét một cái chìm xuống tận cùng, tâm tình cũng suy sụp không thôi, chỉ vào Phác Xán Liệt “Hắn Biên Bá Hiền là cái gì? Vạn thế hiếm thấy? Ha ha! Người vạn thế hiếm có của Phác Xán Liệt ngươi?! Ngươi đặt Phác gia ở đâu?! Ngươi lại đặt thế gian này nơi nào?!” “Các ngươi là nghiệt duyên a!” Thật ra Phác Xán không nghe được mẫu thân đang nói gì, trong đầu đều là Biên Bá Hiền, chỉ cần vượt qua cửa này, thì mình cùng Biên Bá Hiền có thể bên nhau rồi. Cuối cùng Phác Xán Liệt vẫn bị Phác phu nhân đuổi ra ngoài cửa, quỳ xuống nền tuyết đầu xuân còn chưa tan hết, nghiêng đầu đếm hồng mai trong sân. “Bá Hiền, bây giờ trong đầu ta đều là ngươi, đại khái cũng điên rồi nhỉ…” Phác Xán Liệt không biết, Biên Bá Hiền ở trên đầu tường đợi đã lâu, lệ rơi đầy mặt. Biên Bá Hiền vốn nghĩ Phác Xán Liệt thích ăn mai hoa cao, liền ôm điểm tâm mới làm từ tiểu trù phòng bảo vệ trong ngực đưa tới, nhưng chưa từng nghĩ lại bắt gặp một màn này. Là ngoài dự liệu, nhưng cũng là trong dự liệu. Biên Bá Hiền nhảy xuống đầu tường, không cẩn thận đau chân, trong lòng không khỏi ủy khuất, không nhịn được nhỏ giọng khóc. Phác Xán Liệt, ngươi không muốn ta chịu khổ chịu khó, ta cũng như vậy. Thời gian ngắn ngủi khoái trá đã qua đi, kiếp phù du dài như vậy, chúng ta liền không cần dây dưa nữa. Phác Xán Liệt bị Phác phu nhân nhốt trong phủ, diệt sạch ngoại thế, không hỏi thế sự, trong lòng lại thủy chung nghĩ tới Biên Bá Hiền. “Bá Hiền, ngươi chờ ta “ Cửa đột nhiên bị mở ra, Phác Xán Liệt xoay người, định nhãn nhìn một cái, là Phác phu nhân. “Liệt Nhi, Biên Bá Hiền đi rồi.” Phác phu nhân giả vờ không nhìn thấy sắc mặt khó coi kia của Phác Xán Liệt, nói tiếp “Trước khi đi hắn kêu ta nói với ngươi một câu.” “Nói cái gì?” Phác Xán Liệt sửng sốt. Sẽ không, Bá Hiền, ngươi sẽ không dễ nổi giận với ta như thế. “Hắn nói, Phác Xán Liệt, dây dưa lâu như vậy, cũng nên buông tay rồi.” “Không!” “Đủ rồi! Phác Xán Liệt, ngươi nhìn dáng vẻ bây giờ của ngươi đi, quần áo xốc xếch mặt đầy tiều tụy, vẫn là Phác Xán Liệt ban đầu sao?!” Phác Xán Liệt đẩy mẫu thân ra liền đi về phía cửa, Phác phu nhân đuổi theo mấy bước cũng dứt khoát từ bỏ. Thôi thôi, điên nữa cũng sẽ không mê muội. Phác Xán Liệt chạy đến cửa phủ Biên gia, tiến lên chính là gõ cửa, lớn tiếng khiến hàng xóm rối rít đi ra nhìn. “Biên Bá Hiền! Ngươi ở đâu?! Biên Bá Hiền! Bá Hiền…” “Tại sao…Tại sao…” Một đứa bé kéo kéo góc y bào của Phác Xán Liệt “Ca, đây là cái đó mà ca ca mặc bạch y kêu đệ đưa cho huynh.” Biên Bá Hiền thích mặc bạch y, Phác Xán Liệt vẫn luôn biết. “Y có nói gì không!?” Đứa bé có chút sợ hãi Phác Xán Liệt lúc này, không hiểu ca ca này tại sao lại chật vật như vậy. “Không có… Huynh ấy chỉ nói nếu như nhìn thấy một ca ca mặc hắc y lật đật gõ cửa thì đệ hãy giao thư cho hắn… Nếu là không có thì ném… Những cái khác cũng không có… Oa oa oa…” Đứa bé nhát gan, nói xong cũng khóc, hàng xóm bên cạnh thấy vậy thì lôi đưa bé đi đưa về nhà. Phác Xán Liệt đọc thư xong, xé nát. Nhấc chân liền chạy về phía núi, chạy vào trong miếu thờ lại gặp được Biên phu nhân. “Ngươi tới rồi.” Biên phu nhân không quay đầu lại, nhưng dường như đã sớm biết người đến là Phác Xán Liệt. “Hiền Nhi từng nói cho ta, lần đầu tiên gặp ngươi là vào giao thừa sáu năm trước, ngươi biết tại sao ban đầu ta không cho Hiền Nhi ra cửa không?” Phác Xán Liệt không lên tiếng. “Đó là bởi vì ta quanh năm tin phật, một năm kia đại sư trong miếu nói cho ta biết, nói rằng Hiền Nhi đã định trước tình đường lận đận, nếu muốn bình an khang nhạc sống hết một đời, giao thừa năm nay vạn vạn không thể ra ngoài.” “Nhưng ta nên ngờ tới, tính tình kia của y, có quản cũng quản không được.” Phác Xán Liệt vẫn an tĩnh nghe. “Ngươi muốn biết, y bây giờ ở đâu sao?” Ánh mắt của Phác Xán Liệt rốt cuộc có tia thanh tỉnh “Ngài sẽ nói cho ta sao?” Biên phu nhân bắt đầu cười to, cười nhưng lại khóc. “Nơi đó! Y ở chỗ đó…” Tay Biên phu nhân chỉ về phía bàn thờ trước mặt Phật Tổ “Y biết bản thân luyến tiếc ngươi không thể rời xa ngươi, cũng biết rõ mẫu thân ngươi sẽ không đồng ý, cho nên y không muốn thấy ngươi lựa chọn giữa mẫu thân và y, cho nên… Y lựa chọn kết liễu chính mình… Cũng nhân tiện chấm dứt tình duyên cả đời này.” “Ta không oán Hiền Nhi, cũng không oán ngươi, là ta không tốt, nếu là giao thừa năm ấy ta giam y lại, các ngươi cũng sẽ không gặp nhau.” Biên phu nhân đi ngang qua Phác Xán Liệt, dừng lại “Y vốn không muốn ta nói cho ngươi biết, nói là để ngươi cho rằng y rời đi giống như trong thư đã nói, nhưng ta không muốn, y là hài nhi của, ta không nhìn nổi y bị chút ủy khuất nào, cho nên ta nói cho ngươi.” “Mong ngươi sống tốt, đây là tâm nguyện duy nhất của y trước khi rời đi.” Biên gia đại công tử vẫn thủ ở một bên đỡ mẫu thân qua, nói. Phác Xán Liệt hoàn toàn sửng sốt, hắn không nghĩ tới Biên Bá Hiền lại lựa chọn phương thức như vậy để rời xa mình. Phác Xán Liệt ôm lấy cái hộp chứa tro cốt của Biên Bá Hiền, lảo đảo đi ra ngoài. Phác Xán Liệt đi tới bên vách núi, đối diện là gió đêm lạnh lùng thổi tới, cúi đầu nhìn, đáy vực sâu vạn trượng. “Cửa sổ nhỏ một mình ngắm, gió đêm thấu vãn tường. Bá Hiền, sao ta lại muốn ngươi ủy khuất.” Phác Xán Liệt tung người nhảy một cái, nhảy xuống vực. Bá Hiền, tối nay gió lạnh như vậy, lúc đi có phải ngươi cũng giống ta như gió lạnh liệt cốt nhưng trước đó chưa từng ung dung hay không? Ta nghĩ, ta đã hứa hẹn không khiến ngươi chịu ủy khuất, chính là sinh tử tương tùy, bất vấn bất khí[8]. sinh tử tương tùy, bất vấn bất khí sống chết có nhau, vĩnh viễn không xa rời Bá Hiền, ngươi làm sao có thể vứt bỏ ta một mình vạn kiếp bất phục. Trang chủDanh SáchPhim LẻPhim BộThể LoạiQuốc GiaNăm Phát HànhPhim 18+Trang ChủPhim BộTrung QuốcHành ĐộngHình SựPhiêu LưuPháp Y Tần MinhMedical Examiner Dr. QinĐánh giá 0 sao / 0 lượt đánh giáTrạng tháiHoàn Tất 20/20Số tập20 TậpThời lượngN/ANăm2016Ngôn ngữVietsubChất lượngHDNội dung phim Pháp Y Tần MinhPhim Pháp Y Tần Minh - Medical Examiner Dr. Qin 2016 chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên, "Bàn tay có quỷ vạn kiếp bất phục, nhân gian thái bình tồn tại Phật tâm. Kéo lớp chỉ tơ phân giải tiếng nói của tử thi, nhìn rõ mọi việc rửa sạch oan tình". Tần Minh là pháp y tuấn tú, cao lãnh, có thâm niên cao trong lĩnh vực giải phẩu tử thi, năng lực logic vô cùng mạnh, tâm tư kín đáo. Thường rất dễ dàng tìm thấy những manh mói bị bỏ quên trên thi thể nạn nhân, điều tra vì vụ án, cung cấp những manh mối mới quan trọng cho việc phá án. "Câu chuyện của người chết" kết giao với anh, anh chính là "Qủy thủ Phật tâm". Dị Độ giới, là một cái thuộc về thiên hồn mộng du thế giới. Cũng là Huyễn Thiên Thần tộc chế tạo Huyễn Thiên chi cảnh địa phương. Lý Thiên Mệnh dựa vào Dị Độ Chi Thằng đem Dạ Lăng Phong từ bên trong mang ra, tận mắt chứng kiến qua cái này một cái vô cùng quỷ dị mộng huyễn thế giới. "Đúng, nó làm cho ta ngắn hạn nắm giữ không thuộc về mình lực lượng." Dạ Lăng Phong giơ hai tay lên, vươn hướng trước mắt cái kia Dị Độ giới chi môn, trong ánh mắt toát ra khát vọng đối với lực lượng. Loại này khát vọng, có lẽ là hắn lần lượt nhìn lấy Lý Khinh Ngữ dáng vẻ, mang đối Thái Dương Đế Tôn hận chỗ kích phát ra tới. Liền như là lúc trước hắn thống hận Càn Đế, thống hận Cửu Minh nhất tộc một dạng. Lý Thiên Mệnh không ở bên cạnh hắn, rất khó hoàn toàn trải nghiệm đến tâm tình của hắn biến hóa. Nhưng có thể thử nghĩ, hắn đến chuyến này, cũng cảm giác mình không cách nào tha thứ cho Lý Khinh Ngữ tạo nên Cổ Thần huyết Thái Dương Đế Tôn, huống chi là mỗi ngày làm bạn nàng Dạ Lăng Phong? "Tiểu Phong, làm sao tăng lên lực lượng?" Lý Thiên Mệnh ổn định hạ tâm tình, vô cùng hiếu kỳ hỏi. "Ca, còn nhớ rõ ta tại Nguyệt Chi Thần Cảnh ngoại hiệu sao?" Dạ Lăng Phong cúi đầu, khóe miệng hơi hơi câu lên, tà nở nụ cười. Còn thật đừng nói, Lý Thiên Mệnh cảm giác tiểu tử này dạng này cười rộ lên, có một ít tà mị cảm giác, vẫn rất có cá tính. "Nhớ đến, rất khốc khoe, gọi 'Dạ Ma ', ta chính là nghe 'Dạ Ma' cùng 'Cửu Nguyệt Thần Nữ' cố sự lớn lên." Lý Thiên Mệnh gặp bầu không khí Thái Sâm lạnh, liền không nhịn được trêu chọc. Bất quá, Dạ Lăng Phong tiểu tử này là cái đầu gỗ, hắn vẫn là nghiêm túc nói "Lúc ấy, ta thì phát hiện mình đối Thức Thần có nhất định tác dụng khắc chế, tương đương với có thể dựa vào cái này Nguyên Thủy Chi Môn nuốt Thức Thần địa hồn, lúc ấy Nguyên Thủy Chi Môn còn không có mở ra, cho nên chỉ có thể nuốt tầng thứ rất thấp Thức Thần, về sau vì không làm cho Thức Thần tu luyện giả căm thù, ta cái này bản lĩnh, vẫn luôn không có sử dụng." "Hiện tại thế nào?" "Nguyên Thủy Chi Môn mở ra đến giai đoạn thứ hai, mở ra 'Dị Độ giới chi môn ', ta dần dần cùng thế giới kia giao hòa vào nhau, sau đó ta phát hiện, nếu như ta dùng Dị Độ giới chi môn, đem mệnh hồn, địa hồn cuốn vào trong đó, Dị Độ giới liền sẽ đem hóa thành tinh thuần linh hồn lực lượng, hội tụ đến mệnh hồn của ta bên trong, để mệnh hồn của ta trong ngắn hạn, nắm giữ mạnh hơn lực sát thương." Dạ Lăng Phong nói lên điểm này, ánh mắt đã càng âm u. Đương nhiên hắn không phải nhằm vào Lý Thiên Mệnh, mà là tại tưởng tượng địch nhân của hắn — — Trật Tự Thiên tộc! "Trong chiến đấu, đánh bại đối phương, tước đoạt Thức Thần, liền có thể ngắn hạn mạnh lên?" Lý Thiên Mệnh hiếu kỳ hỏi. "Không kém bao nhiêu đâu." Dạ Lăng Phong gật đầu. "Nói cách khác, cái này Dị Độ giới chi môn , tương đương với đem đối phương Thức Thần cho giảo sát, trở lại như cũ thành có thể bị ngươi sử dụng ngắn hạn linh hồn lực lượng? Vậy đối phương mất đi Thức Thần về sau, nếu như kiếp vòng vẫn là hoàn chỉnh, Thức Thần còn có thể lại sinh sao?" Lý Thiên Mệnh hỏi. "Không thể, không có Địa hồn kiếp vòng, đã vô dụng. Bình thường chúng ta đánh vỡ Thức Thần, nhưng địa hồn kỳ thật vẫn còn, cũng không có hư hao, cho nên biết thần mới có thể lại sinh, mà ta, hủy diệt địa hồn." Dạ Lăng Phong nói. "A nha!" Lý Thiên Mệnh minh bạch. "Cái này có điểm giống là Tiêu Tiêu Thái Cổ Tà Ma, bất quá đồ chơi kia nuốt chính là trời hồn, mà lại sử dụng hiệu suất không cao, còn dễ dàng đem chính mình cho bể bụng, ngươi cái này Nguyên Thủy Chi Môn, khẳng định không có tật xấu này." Lý Thiên Mệnh nói. "Đúng." Dạ Lăng Phong gật đầu. "Có điều, đối phương Thức Thần, coi như mạnh hơn, nếu như số lượng có hạn, đối ngươi tăng phúc sẽ không quá lớn a?" Nếu như muốn đối đánh dấu chúng sinh tuyến, vậy khẳng định cần một cái to lớn số lượng cấp. "Đúng vậy, một hai người Thức Thần, thậm chí mấy ngàn người Thức Thần, đối của ta linh hồn lực lượng chinh phục sẽ không quá lớn. Nhưng là — — " Dạ Lăng Phong nói đến đây, ánh mắt biến đến sáng lên. "Thiên Mệnh ca, kỳ thật, liền xem như Ngự Thú Sư, hắn không có Thức Thần kiếp vòng, nhưng là địa hồn cũng là tồn tại, theo mệnh hồn tiêu vong, địa hồn cùng thiên hồn một dạng cũng sẽ trở về Nguyên Thủy, tiêu tán ở thiên địa." "Tại bình thường trường hợp bên trong, không có nhiều như vậy địa hồn tiêu vong, nhưng là trên chiến trường, vậy liền không đồng dạng!" "Nói thí dụ như ngươi lần này Phục Thần cốc chi chiến, chết trận mấy chục triệu người, mỗi người đều có địa hồn, cái này mấy chục triệu địa hồn, nếu như tại chỗ đều bị ta hấp thu, như vậy, ta ngay lúc đó linh hồn lực lượng, sẽ tiêu thăng đến một cái ngay cả chính ta đều không thể nào đoán trước trình độ!" "Đến lúc đó ta lực sát thương, nhất định có thể trợ giúp đến ngươi, có lẽ có cơ hội, huynh đệ chúng ta liền có thể cùng một chỗ giết cái kia đáng chết Thái Dương Đế Tôn!" Hắn càng nói càng là kích động. Đó là cực đoan cừu hận khuôn mặt. Một đoạn này lời nói, có chút đem Lý Thiên Mệnh dọa sợ. Người có tam hồn! Tam hồn bên trong, mệnh hồn ở thân, chính là là căn bản. Thiên địa nhị hồn thường tại bên ngoài. Thiên hồn chính là mệnh hồn cùng thế giới pháp tắc câu thông thông đạo, mà địa hồn là mệnh hồn dự bị, đồng thời có thể bị luyện hóa trở thành Thức Thần. Nhưng gánh chịu nhân mạng, vẫn là mệnh hồn. Thiên hồn, địa hồn, tính chất có khác, bất quá nói như vậy, cùng mệnh hồn vẫn là có khác biệt. Lý Thiên Mệnh tưởng tượng một chút Dạ Lăng Phong nói hình ảnh. Phục Thần cốc chi chiến, mấy chục triệu địa hồn, Thức Thần bởi vì mệnh hồn cái chết mà tiêu tán, có thể lúc này thời điểm, Dạ Lăng Phong xuất hiện! Hắn dùng Dị Độ giới chi môn, đem những thứ này địa hồn tại tiêu vong trước đó trưng dụng, hóa thành thuần túy linh hồn lực lượng, để hắn ngắn hạn biến thành một cái thần hồn quái vật! Mấy chục triệu Hồn Linh! Cái kia hẳn là là rất khủng bố. Suy nghĩ kỹ một chút cũng bình thường, Nguyên Thủy Ma Tôn truyền thừa cùng mình Hỗn Độn Thần Đế truyền thừa, thuộc về cùng một cái cấp bậc. Chính mình cũng có thể có đế hoàng thần ý cùng chúng sinh tuyến loại này nghịch thiên năng lực, Tiểu Phong coi như nắm giữ, đó cũng là hợp tình lý. Chỉ là loại năng lực này, nghe càng doạ người. Bất quá, đây là nhà mình huynh đệ, Lý Thiên Mệnh khẳng định là vạn phần tin tưởng hắn. Sau đó hắn nói "Được, đến đón lấy có đại chiến, ta mang lên ngươi, để ta kiến thức một chút Nguyên Thủy Ma Tôn thủ đoạn nghịch thiên. Ta đối với ngươi năng lực này, hiểu rõ cũng không đủ rõ ràng, cho nên đến lúc đó, tuyệt đối đừng ráng chống đỡ, biết không?" "Ừm ân, cám ơn Thiên Mệnh ca." Có Lý Thiên Mệnh câu này cho phép, hắn cao hứng rất nhiều, cả người tràn đầy đấu chí. "Đúng rồi — — " Lý Thiên Mệnh chợt nhớ tới một việc, hắn nhíu mày, nói "Ngươi mới vừa nói là, mệnh hồn cùng địa hồn?" "Đúng, mệnh hồn cùng địa hồn, đều có thể sử dụng. Cùng một cấp bậc thần hồn, mệnh hồn hiệu dụng, là địa hồn gấp trăm lần." Dạ Lăng Phong chân thành nói. "Mệnh hồn là người căn bản, có lẽ liên lụy đến luân hồi chuyển thế, tru diệt mệnh hồn đều là Thiên Đạo không cho, cái này không thể đụng vào." Lý Thiên Mệnh dặn dò. "Ta minh bạch!" Dạ Lăng Phong nhu thuận gật đầu, "Trừ phi — — " "Trừ phi cái gì?" Lý Thiên Mệnh trừng mắt. "Không có. . . Ân, không có trừ phi." Dạ Lăng Phong ngu ngơ cười một tiếng. Có thể trong lòng của hắn đọc là, trừ phi. . . Ta quan tâm nhất huynh đệ, thích nhất người, bọn họ tao ngộ tử vong nguy cơ. "Nói như vậy, ta cho dù vạn kiếp bất phục, ta cũng không thể. . . Vẻn vẹn chỉ là nhìn lấy." Những lời này, trong lòng của hắn nhẹ nhàng nói với chính mình. Bất kể nói thế nào, đối bây giờ tao ngộ trùng điệp khốn cảnh Lý Thiên Mệnh tới nói, Dạ Lăng Phong nhiều cái môn này có thể sáng tạo kỳ tích thủ đoạn, xem như một tin tức tốt. Hắn tin tưởng Nguyên Thủy Ma Tôn truyền thừa uy lực! Suy nghĩ một chút đế hoàng thần ý chúng sinh tuyến giúp hắn bao nhiêu bận bịu, Nguyên Thủy Ma Tôn khẳng định không kém. Mời đọc Stratholme Thần Hào đồng nhân WoW siêu hài, siêu lầy. Stratholme Thần Hào

vạn kiếp bất phục